01:16 ICT Chủ nhật, 18/11/2018

DANH MỤC CHÍNH

LIÊN KẾT GIÁO DỤC

Trang nhất » Tin Tức » Tin tức nổi bật

MỒ CÔI TỘI LẮM AI ƠI!...

Thứ năm - 21/11/2013 08:25

 

Chúng tôi đến thăm em Phạm Anh Tuấn ở xóm 3, xã Hương Minh, huyện Vũ Quang – tỉnh Hà Tĩnh vào một chiều đầu đông. Những làn mưa lất phất bay, kéo theo cái se lạnh đầu mùa lùa về, khiến cho căn nhà nhỏ lụp xụp nằm bên vách núi cheo leo không có lối ra vào càng trở nên ảm đạm.
Em Phạm Anh Tuấn
 
 Phạm Anh Tuấn sinh ngày 26/03/1999 hiện đang học lớp 9C trường THCS Phan Đình Phùng , huyện Vũ Quang. Tài sản lớn nhất của em ngoài ngôi nhà nhỏ được xã hỗ trợ xây dựng năm 2010 là chiếc xe đạp cùng mấy bộ áo quần đã cũ, chiếc cặp, mấy cuốn sách, và vài vật dụng sinh hoạt cá nhân khác. Tuấn vốn sống trong cảnh nghèo khổ, vất vả từ bé. Sinh ra đã không có bố, giờ mẹ lại qua đời bởi một tai nạn giao thông nên em trở nên bơ vơ, không người thân thích, không nơi nương tựa.
Ngày trước, bà Phạm Thị Thọ (sinh năm 1957), mẹ của Tuấn, sau nhiều năm ly hương vào Nam làm thuê, hơn 30 tuổi bà mới trở về quê hương nhưng không vốn liếng, không nhà cửa, cha mẹ, anh em ruột đều đã qua đời, bà phải nương nhờ bà con lối xóm. Sau khi sinh hạ Tuấn, muốn an cư để lạc nghiệp, bà Thọ vỡ hoang một miếng đất trên đồi Con Dầu để dựng nhà. Cảm thông với cảnh đời của mẹ con bà Thọ, anh Lê Văn Dũng (cũng sống cảnh một mẹ một con, mẹ cũng đã qua đời và anh Dũng cũng đã lập gia đình) cho bà một mảnh đất trong vườn nhà anh, sát vách núi đủ để dựng một căn nhà nhỏ. Anh chia sẻ: “Hoàn cảnh của dì Thọ đáng thương lắm, nhà có 3 chị em gái thì đều đã qua đời. Khi dì từ trong Nam trở về quê, gần như trắng tay, không nhà cửa, không người thân, phải mượn đất của hàng xóm để dựng tạm gian nhà lá. Nhưng năm 2006, Nhà nước giải tỏa đất để làm đường Hồ Chí Minh nên người ta phải lấy đất. Vậy là dì không có chỗ nào để nương thân nữa, thấy dì ở trên đồi cao hoang vắng, tui thương quá nên cho dì một góc vườn. Ngày dì mất, chúng tôi  đau lòng và thương cho hoàn cảnh của em Tuấn. Tui cũng đồng cảnh ngộ như em nên thường qua lại hỏi thăm động viên và dặn dò em để em khỏi tủi thân, chán nản rồi lại sa vào tệ nạn. Cảnh mồ côi như Tuấn còn gì khổ hơn?”
Sinh thời, sống bằng nghề nông nhưng đất canh tác chỉ vẻn vẹn được 1 sào (nằm trong đất dự phòng của xã), đã thế bà Thọ lại bị viên gan B nặng, phải điều trị dài ngày. Để có tiền chữa bệnh, tiền đóng học phí cho Tuấn, tiền gạo, tiền mắm muối cho hai mẹ con, họ phải đi làm thuê, cuốc mướn. Những ngày không có ai thuê, mướn Tuấn lại cùng mẹ vào rừng chặt củi hay mò cua, bắt ốc đem bán lấy tiền đong gạo. Thế nhưng một tai nạn giao thông bất ngờ đã cướp đi sinh mạng của bà Phạm Thị Thọ vào buổi chiều định mệnh (28/5/2013 âm lịch) khi bà vừa đi cuốc cỏ thuê về. Mẹ mất, Tuấn như mất đi tất cả.
Từ ngày mẹ qua đời, Tuấn trở thành đứa bé mồ côi, không nơi nương tựa. 14 tuổi, ở cái tuổi ăn không no, lo chưa đến, trong khi bạn bè cùng trang lứa được chăm sóc, được cắp sách đến trường với bao ước mơ hoài bão thì em lại bị đẩy vào vòng lo toan miếng cơm, manh áo. Khi được hỏi về những ước mơ trong tương lai, Tuấn chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn xa xăm… Có lẽ lúc này trong tâm hồn em có biết bao nhiêu trăn trở, bấn loạn đang đè nặng hay con đường phía trước quá mịt mùng nên em chẳng dám mơ ước sâu xa?! Để rồi mỗi ngày trôi qua là những nỗi lo sợ cứ bủa vây em: sợ bị thất học, sợ không biết sẽ đi về đâu hay đơn giản đó là nỗi sợ về miếng cơm manh áo? Lặng nhìn di ảnh người mẹ tảo tần đã quá cố, em buông tiếng thở dài. Phải chăng đó là khoảng lặng trong tâm hồn đứa trẻ 14 tuổi, thương mẹ lại xót xa thân mình (?!)
Thầy Nguyễn Bảo Ngọc, Hiệu trưởng nhà trường cho biết: “Tuấn là một học sinh ngoan, học lực khá, tham gia tốt các phong trào của lớp, của trường. Để chia sẻ phần nào những mất mát, khó khăn của em, Công đoàn trường THCS Phan Đình Phùng đã giúp đỡ em về chỗ ăn, chỗ ở trong thời gian em theo học tại trường. Nhưng rồi đây, khi Tuấn lên THPT và cả giấc mơ vào Đại học của em nữa thì chưa biết sẽ như thế nào?” – thầy ái ngại.
Thật khó khăn để có thể tự lao động kiếm sống khi mà em còn quá nhỏ. Mấy ống gạo, mớ khoai, bó rau… là tình nghĩa xóm giềng ấm áp của những người dân nghèo nơi miền sơn cước này là tất cả những gì mà Tuấn có được trong hiện tại. Em tha thiết mong nhận được sự giúp đỡ, sẻ chia “lá lành đùm lá rách - thương người như thể thương thân” từ các cá nhân, tổ chức; từ các bạn học sinh ở muôn phương để em có thể vượt qua cảnh đời kém may mắn, tiếp tục được đến trường. 
(Mọi chi tiết xin liên hệ theo địa chỉ: Công đoàn-Trường THCS Phan Đình Phùng – huyện Vũ Quang – tỉnh Hà Tĩnh; ĐT: 0976 808 414 hoặc 0944 907 029).

Tác giả bài viết: Viết Luận - Phan Hiền - GV Trường THCS Phan Đình Phùng – Vũ Quang – Hà Tĩnh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TIN TỨC MỚI NHẤT

Dich vu quan tri website gia re
Lắp đặt camera trường học
ĐƠN VỊ THIẾT KẾ WEBSITE
Làm biển quảng cáo

LIÊN KẾT NHANH WEBSITE